Giữa bức tranh mờ ảo ấy, một dáng hình bất chợt bước ra từ con hẻm nhỏ. Cô gái – hay đúng hơn là một nữ sinh – khoác lên mình tà áo dài trắng. Màu trắng ấy không chói lóa, mà trong trẻo đến lạ, như được dệt từ những giọt sương đầu ngày. Mái tóc đen mềm buông ngang lưng, óng ả như dòng suối, khẽ rung theo từng nhịp bước. Dáng cô mảnh mai, nhưng không yếu đuối; bước đi nhẹ nhàng mà lại có gì đó đầy duyên ngầm, khiến người ta muốn dõi theo mãi.

Mưa rơi lất phất, vương trên tà áo, đọng thành từng giọt nhỏ long lanh rồi trượt xuống như những hạt ngọc. Một cơn gió nhẹ thoảng qua, tà áo dài khẽ lay, như cánh buồm trắng mỏng manh giữa làn sương mưa. Gương mặt cô ẩn sau làn tóc mai, đôi mắt khẽ cụp xuống, không rõ đang mơ mộng điều gì, nhưng lại khiến tim người nhìn chợt rung lên một nhịp.
Ta không biết đó là cảm xúc của buổi sáng hôm nay, hay là tiếng vọng từ một thuở xa xưa. Một thuở mà ta từng đứng bên hiên trường, nhìn một bóng áo trắng đi ngang, lòng bỗng thấy lạ lẫm và xao động. Cái cảm giác ấy, dù năm tháng có kéo dài đến đâu, vẫn không hề phai nhạt – nó như một mầm xanh, được cất kỹ trong góc tim, chỉ cần một cơn gió lạnh đầu mùa cũng đủ để nó khẽ nảy chồi.




Có lẽ, hình ảnh cô nữ sinh trong buổi sáng bình yên ấy sẽ còn ở lại rất lâu. Ở lại không chỉ như một kỷ niệm đẹp của tuổi học trò, mà còn như một minh chứng rằng, trong cuộc đời nhiều giông bão này, vẫn có những khoảnh khắc tinh khôi và trong trẻo đến mức ta chỉ muốn giữ lấy, sợ rằng buông ra sẽ tan biến mất.
Và rồi, giữa cơn mưa nhẹ ru miền xa thương nhớ, ta chợt nhận ra… có những hình ảnh không bao giờ thuộc về hiện tại. Chúng sống trong ký ức, và mãi mãi ở đó, tình tứ, dịu dàng như bóng áo trắng hôm nay – lặng lẽ bước qua đời ta, để lại một dư âm ngọt ngào đến nao lòng.













Xem thêm :
0 Comments