Header Ads Widget

Responsive Advertisement

Nữ sinh áo dài – dáng hình mộng mơ của một thời chưa xa

Có những buổi sớm mai, nắng đổ nghiêng trên vòm cây và gió thì thầm trên những con đường dẫn về cổng trường xưa cũ. Ở nơi ấy, giữa khung trời trong vắt, em – trong tà áo dài trắng – như một giấc mơ dịu dàng đang khẽ lướt qua những ngày thanh xuân tươi đẹp nhất.

Người ta vẫn gọi em là “nữ sinh trường người ta” – một cách nói có phần ghen tị, có phần ngưỡng mộ. Bởi em mang dáng dấp của một bài thơ chưa kịp đặt bút viết, của một bản nhạc chưa lời mà giai điệu đã chạm đến trái tim người đối diện.

Em không cần cố gắng để nổi bật. Tà áo dài trắng ôm lấy vóc dáng thiếu nữ đang độ trăng rằm, nhẹ nhàng mà quyến rũ theo cái cách rất riêng – cái đẹp của sự trong trẻo, của cái nhìn chưa từng vương bụi trần. Mỗi bước chân em đi qua, gió như khựng lại, nắng như mỉm cười. Có những buổi trưa hè, chỉ cần em bước ngang sân trường, hàng phượng cũng trở mình rơi cánh, nhuộm cả một khoảng trời bằng sắc đỏ mộng mơ.

Mái tóc đen buông hờ trên vai, làn da trắng ẩn sau lớp vải mỏng manh mà kín đáo – cái cách em cột tóc gọn gàng, cúi đầu chép bài, hay lặng im nhìn qua ô cửa sổ lớp học... đều khiến người ta muốn dừng lại một chút để ngắm nhìn lâu hơn.

Em không phải là cái đẹp lộng lẫy kiểu điện ảnh. Em là vẻ đẹp của một ngày thường, của cô gái đang lớn, vẫn còn vụng về với những cảm xúc đầu đời, nhưng đã đủ để khiến ai đó phải thương – phải nhớ – phải nâng niu trong ký ức.

Người ta nói: “Thời gian không chờ ai” – và quả thật, áo dài trắng rồi cũng sẽ được thay bằng sơ mi công sở, những buổi đến lớp sẽ nhường chỗ cho vội vã cuộc đời. Nhưng hình ảnh em, trong sáng, thướt tha, quyến rũ một cách tự nhiên – sẽ mãi nằm lại nơi ký ức, như một mảnh vỡ đẹp nhất của thanh xuân.

Ai đã từng đi qua thời học sinh mà chưa từng lặng người trước một tà áo dài?
Ai đã từng lớn lên mà không một lần nhớ đến ánh mắt dịu dàng của “nữ sinh trường người ta”?

Em – không cần cố gắng trở thành tâm điểm. Bởi ngay từ khi bước chân vào khoảng trời tuổi mộng, em đã là một bức tranh đẹp nhất mà thanh xuân có thể vẽ nên.













Post a Comment

0 Comments